nam nữ thọ thọ bất thân
"Nam nữ thụ thụ bất thân" là lễ nghi trong gia đình quyền quý, được quy định trong kinh điển của Nho giáo, dùng để chỉ việc đối xử giữa nam và nữ mà không cùng huyết thống hoặc không phải là vợ chồng. Ban đầu là chỉ nam nữ không có quan hệ hôn nhân thì không được giao vật phẩm cho nhau, sau này là chỉ giữa người khác giới nên giữ một khoảng cách nhất định.
🏆🏆🏆🏆Cần ɠấp 10 nữ ɴҺâп ʋiên phục vụ🏆🏆🏆🏆 🔥🔥🔥🔥Thu nhập 30-80 TRIỆU/THÁNG🔥🔥🔥🔥 🔥🔥🔥Lươɴɢ liềɴ nhậɴ ᴛừnɢ ngàʏ ☎️CHỐT ƲΙỆC: Cʜị Trᴀпg 0393.634.601 (CҺỉ ᴛrả lời qᴜɑ Inbox Zalo: 0393.634.601). 👑 Ƴêᴜ ᴄầu: ️ Νữ ƈao từ 1.45ɱ, dướɪ 33 ᴛᴜổɪ ️ Chịu
Nam nữ thọ thọ bất thân, nàng như thế này là muốn hứa gả cho đại ca sao? Bộ Thiên Hành cũng sững sờ. Cảm thấy thân hình mềm mại, thơm ngát của nàng nhẹ nhàng dựa vào lòng mình; bàn tay mềm mại dán chặt vào sống lưng mình.
Vay Tiền Online Cấp Tốc 24 24. uwowng hay nam nữ cọ cọ rất thân ??-TC ĐHKT Hồ Ngọc Cẩn Hello, cậu Tư, Chị Ba chuyển lời cám ơn đã post “giây phút chạnh lòng”. Chị nói viết ngắn quá, vì làm dâu Kontum mà có khi nào ở lâu trên đó đâu mà viết và biết nhiều. Thôi vậy cũng tạm được rồi. Giờ thì đến phiên anh Ba, Gửi cậu Tư “nam nữ thọ thọ bất thân” vui vui tếu tếu, tùy nghi, trong dịp July 4th. Có muốn post hay thêm thắt chút nhạc gì đó thì cứ tùy tiện. Lúc này thấy cậu Tư đã tiến nhiều so với mấy năm trước, đứng chen chân chung được với những blog nổi cộm là một sự phấn đấu khá lắm rồi. Cứ thế mà cho xe chạy lên đèo. Anh Ba hnc Nghe câu chuyện nam nữ thọ thọ bất thân do anh Đạt Lý kể về cái tuổi 30 trên đất Mỹ nên liên tưởng đến tích xưa truyện cũ của đích thân hạ thần, sao mà có chút giông giống và chút khac khác của trường hợp ấy quá. Chuyện kể rằng, đời xửa, đời xưa, có nàng bán dưa, mặc chiếc áo bà ba, đầu đội khăn rằng nửa đen, nửa trắng, nàng ngồi chồm hổm, vừa rao bán hàng, ai mua dưa tui bán dưa cho… Khoan, khoan, cho xin đính chính, chàng khg phải nàng chàng từ Sàigon xuống Bến Tre thăm người bạn bên kia cầu bắc Rạch miểu ?. Trên đường về, trời mưa lớn, từ bắc về bến xe tỉnh phải đi xe lôi đạp kiểu giống Cao lãnh mình. Vì trời mưa nên chú đạp xe đã bao trùm sẵn miếng nhựa che kín xe, chỉ để hở đủ chổ cho người chun vào xe xong rồi trùm nylon lại. Anh 3 được cho lên trước, còn ở duới đất lòng đường cạnh chiếc xe lôi còn một cô gái chắc cũng cở đang học tú tài đang đứng đó, ngập ngừng, nửa muốn lên xe, nửa còn e ấp! cái văn hóa á đông nó hiền dịu, và đẹp đến kiêu sa hơn là lối văn hóa thực dụng mời gọi của phương tây là thế đó, anh ĐL à!Chú đạp xe lại giục – “lên xe đi cho tui chạy cho rồi, đứng hoài chi cho mưa ướt”. Mà mưa to trút nước ướt thật, nước mưa tại bến phà Rạch miểu không hiểu tại sao có thêm chất keo dán chặt áo dài vải trắng tétoron ép sát vai, ngực người con gái cũng da trắng Bến tre thật đúng là dáng đứng Bến tre, hai màu trắng ton sur ton của vải và da người hoà trộn lại, ngồi trên xe lôi ló đầu ra nhìn xuống, ồ, đó là màu trắng của thứ cơm dừa Giồng trôm hay Rạch miểu, vừa … cứng cạy! Chú đạp xe lại thúc, “lên đi, ngại gì, cho tui chạy cho rồi mà”. Được diểm phúc chiêm ngưỡng một bức tranh sống, một cô gái đứng dưới mưa thật quá là …không biết …là gì nữa vì tìm không ra chữ! Không biết tâm trạng thế nào, chứ lúc đó trong bụng anh 3 cứ muốn cho xe đừng chạy, cứ mong cho trời cứ mưa, lạy trời mưa xuống, cứ mưa xuống và cứ ước cho nàng mãi đứng đó! Ích kỹ cá nhân quá nhỉ?, bụng nghĩ sao thì viết thế ấy mặc ai có hiểu lầm hay chê mình là be he hay cù lần cũng xin ráng chịu Anh 3, không biết lúc đó nghĩ sao mà – mặc cho trời mưa lớn, vội vén tấm nylon chun ra, nhảy gọn xuống xe, và nói đủ nghe, vừa tâm tình cũng vừa như ra lệnh “Cô lên nhanh kẻo ướt, nếu cô ngại không ngồi chung xe với một vị tân linh mục, tôi sẽ đi xe sau”. Không hiểu trời xui đất khiến thế nào mà thinh không anh 3 lại nói được một câu khá dễ thương lúc đó nhỉ ?! chèn ơi – mèo khen mèo. Tuân lệnh, nàng vén tà áo trước, thẹn thùng lên xe lôi chứ khg phải xe hoa, anh 3 nâng nhẹ tà áo sau cho nàng lên khỏi vướng !.Ô, wow, có đạo diển xi la ma nào mà quay được cảnh này rồi đưa lên you tube chắc là thu được rất nhiều “like” lắm Nàng lên rồi, ngồi đó, không biết vì lạnh hay vì ngại, hay vì sợ mà thấy nàng nhè nhẹ, run run, đôi vai khẻ cựa quậy. Phần chàng, đội mưa đứng dưói, cái anh chàng, anh 3 ấy, nhìn lên nàng như hỏi ý, có đồng ý cho “cha” lên cùng? Thông minh, nàng hiểu ý, xích mình nép ra chút xa xa, miệng ôi, cái miệng trái tim, đo đỏ, hồng hồng như muốn lịch sự nói, tiếng nói không nghe được mà thấy nó nhẹ như mây, như khói rót vào lòng “mời cha!” Chú đạp xe vừa kéo tấm vải nhựa đậy lại cho mưa đừng dột, vừa bảo – “chạy thẳng về bến xe nhá”. Bấy giờ là đến màn 2. Trong không gian không đầy một mét rưởi vuông , miếng nylon trùm kín hai linh hồn, linh hồn 1 chắc chưa qúa 20, còn linh hồn 2 năm đó phong trần vừa chẵn hăm mấy!. Những giọt mưa nặng hột dội vào tấm nhựa lách tách hoà với tiếng bánh xe khô dầu kêu cót két. Không ai nói với ai, caméra có quây lúc đó thỉ cũng quay được người nam lén nhìn nhanh người nữ và ngược lại người nữ cũng cùng động tác lén nhìn người nam. Họ lén nhìn nhau, nhưng rồi cũng có lúc hai cái nhìn lén lại đụng nhau right time, right place! Người nam vội lật đật làm dấu thánh gíá! Không nghe người nữ miệng niệm nam mô đáp lại, nhưng trong cái ánh sáng mờ mờ, nàng nhoẻn nhẹ một nụ cười. Ai, hay nhờ chị QH phân tích giùm tại sao nàng nhẹ cười, khi đang ngồi đó, đi nhai, đứng nhép, ngồi cười! . Đang ngồi gõ những giòng này, hình dung và hồi tưởng lại, trời ơi, nụ cười ấy, rồi trách gia đinh “sao ba mạ không cho con đi học đến nơi đến chốn để con có đủ tí chút văn chương chữ nghỉa diển tả bằng được hết cái đẹp của nụ cuời ấy trong không gian ấy, trong hoàn cảnh ấy để cho bạn bè con nghe, cho bạn bè cùng thầy trò của vợ con hiểu, thôi, xin chịu đầu hàng thôi! Vốn liếng có nhiêu, xin bắt chước thầy Lộc, tapis hay all in cả đây! Chà, khó bày tỏ cảm tưởng quá anh Đạt Lý ơi, có cách nào help anh 3 tí đi, nhanh lên, kẹt quá đây nè. Chàng vẫn không nói, nhưng vẫn nhìn … lén, và nàng, trông chừng như không nói mà vẫn len lén nhìn. Ngộ thế đấy! Khi hai cái nhìn của hai linh hồn trong không gian chiếc xe lôi ấy đi vòng vòng, đi quay quay tránh sao mà chẳng đụng nhau, gặp nhau ở một điểm x, y cà rét nào đó. Và … đụng thật, cái đụng ấy lúc đầu hình như là một accident, và sau vài accident thì nó biến thành một cái habit, một sự cố ý nào đó quen quen, và dễ thương chi lạ. Một chu kỳ cycle bay của hai vệ tinh, dù đang ở trên qủy đạo rộng thênh thang bao la, nếu có một chút sơ hở hay mistake nhỏ nào của programming chắc chắn có thể sẽ đụng nhau, huống hồ đây là hai linh hồn, hai con nguời, hai trái tim, hai bộ óc, hai con thú hoang ! lạc bầy trong một không gian vỏn vẹn không quá một mét vuông, cà hai, đã lập sẵn chương trinh, đưa kế hoạch cho nó đụng mà! Và khi mà hai cái nhìn đụng nhau như thế, thì chàng một tân linh mục … ảo lại tiếp tục làm dấu thánh giá !, và nàng, lại tiếp tục, một nụ cười, nhẹ phơn phớt, nụ cuời tỏ ra không … dữ tợn lắm, mà cũng có thể không … hiền như “ma soeur” hay ta soeur ou votre soeur. Trời bên ngoài mưa vẫn không dứt, chiếc xe lôi vẫn chạy đều. Những hạt mưa vẫn dội lên tấm bạt nylon như nhắc nhở, như thúc giục hai con người khác phái “thì nói gì đi chứ, không nói biết ai nghĩ gì, le temps n’attend personne, mon cher ami; the time does not wait any man, man!” Đồng ý ràng, im lặng là vàng, là chì, nhưng im lặng trong trường hợp này là sợ hải, là nhát gan, là từ thua tới thua, là dịp may không bao giờ đến cho mình lần thứ hai nữa trong cuộc đời. Có phải là như thế không hở bà con, cô bác? Cờ tới tay là “phất” đi chứ còn chờ còn đợi làm chi cho lan sầu, huệ héo. Bao nhiêu nước đã trôi qua cầu rồi! Bóng câu đi mau qua cửa sổ mà! Cứ cà kê dê ngỗng cái đoạn này thì nó càng làm “nhức” cái đầu già tuổi trên 80 này quá, mà không khéo lại phải làm buồn lòng độc giả đang cần sự im lặng nghĩ ngơi relax sau một ngày miệt mài lao động nghiệt ngã, vậy thì đi mau, tóm gọn đoạn này và cả đoạn sau nữa như thế này. Còn không thì nhờ chị QH, anh ĐL, hay thầy ML hoặc “ai đó” “bổ chính” hay sửa “morasse” giùm, hay thêm chút mắm muối, hoặc độc giả cứ tự nhiên cũng như tự động zoom out cái trí tưởng tượng cho cái scène này vậy. Chàng xuống xe trước vì ngồi ngay cửa kéo của tấm bạtxong rồi, tay nâng nhẹ tấm bạt che cho đủ rộng chỗ để công chúa hay nữ hoàng rộng rải bước xuống tiếp. Nàng xuống xe, nói với chú xe lôi, “cà hai người, phải 12 đồng không chú?”, nói xong là trao tiền và lững thững bước đi, như không vương vấn một chút bụi trần nào, để chàng đứng yên kiểu Từ Hải, lặng thinh, miệng chẳng ứ ớ được một tiếng nói nào nghe cho mát ruột mà cứ lặng lẽ đứng đơ ra giống y như cái cán cuốc nhìn những bước chân nàng thoăn thoát bước nhanh, ôi, những bước chân mềm mại pha chút tàn nhẫn ?! đang thoăn thoắt bước đi! Nàng đi, “một nửa hồn tôi linh hồn của linh mục mất, một nửa “người” kia bổng dại khờ! Ồ, lạy Chúa tôi, hình như nàng đang ngập ngừng, những bước chân chậm lại kia kìa, tay ôm cặp sách, tay kéo cây bút máy kẹp trên hàng nút bóp cùa vạt áo dài trắng trước ngực, dừng hẳn lại và hình như cố ý chờ… chàng. Chút lanh trí còn vương vấn đọng lại trong óc dại khờ thoạt đến, chàng liền đi lại gần gần như không còn khoảng cách, “xích lại gần em tí nửa đi anh”, như anh đã xich lại gần bên em trên cái ghế gỗ ọp ẹp của chiếc xe lôi trong một “túi” ni lông vào một buỗi chiều mưa bên nay phà Rạch miễu Bến tre vậy đó!. Vừa khoảng một thước tây, nàng đưa cây bút máy và trao gấp cho chàng. Từ lúc lên xe lôi cho tới khi xuống xe, nãy giờ, không ai nói với ai lới nào, giờ mới nghe được tiếng nàng nói, tiếng nói hơi trong có chút xíu ngập ngừng , hơi muốn mời mọc, hơi muốn … dụ khị ? mà nghe sao như có hơi ngọt của mật đang rót vào hồn “Rảnh, “cha” nhớ ghé thăm “em”. Nói xong nàng ngoãnh mặt đi ngay, bước nhanh, không có hay không còn chút chi vướng bận. Nàng đi rồi, chàng còn đó, muốn la lên, muốn rống lên thật to, muốn bảo nàng khoan hẳn đi, “đừng đi, đừng đi, đừng bỏ anh, đừng bỏ “cha” một mình, một mình, trời đang mưa ướt lạnh quá, trời lạnh quá, để “qua” đứng một mình, sao đành, sao đành…” Chàng muốn ca, nuốn ngâm, muốn rên nữa mà không cách nào lên giọng nỗi!. Và, lại thêm lần nửa, chàng lại đứng đơ ra, lần này không còn đứng đực ra kiểu cái cán cuốc nữa, mà là đứng chơ vơ lắt lẻo như cây sào cắm trên mấy chiếc ghe ở chợ nỗi ở đất cơ thần, Cần thơ, lắc lư theo con sóng, và trên đầu sào không có treo trái khóm, nải chuối hay bắp cải, trái vú sữa đù đưa. đù đưa mà là cây bút máy pilot màu xanh da trời, món hàng lậu từ vùng Tịnh biên, Châu Đốc nhập lén lút qua biên giới! Mân mê bảo vật là cây bút máy này đây có ghi rõ hiệu và nơi sản xuất, còn khắc thêm hai hàng chữ màu trắng “ nguyênthị thúyh.. – nhà thương điên biênhoà”. À, thế là nàng báo cho biết, nàng đang ở tại nhà thương điên. Điên ? Hèn chi mà đứng ướt chịu trận không muốn lên xe lôi, điên cho nên lên xe cứ lâu lâu ngồi cười một cái mà không nói một tiếng nào, điên mà sao đẹp nghiêng nước đổ thùng như vậy hở ông Trời? Điên mà sao lại còn trẻ uổng quá như thế này nhỉ, mà lại có bút máy hiệu thời đó, chắc là loại điên chập dây nặng lắm đây. Vẫn luôn biết tự nhủ với mình “là chiến sĩ ta đừng say đắm sắc, giỡn với tình là giỡn với đau thương, đa mang tình thêm nặng gánh sầu vương…”, nhưng cái tật ưa nghịch ngợm phiêu lưu, ưa tò mò loại curiosité malsaine, lại có chút óc trinh thám, nên “hạ quyết tâm” thăm viếng “tìm người điên” cho bằng được. Trước khi bắt tay vào cái “business” này, cũng đã cân nhắc suy nghĩ kỹ là … tự mình biết chắc mình không, hay chưa đến cái độ “điên”, mà dám đi chu du vào thế giới của những người điên; trong lúc những người điên thật không bao giờ nghĩ họ là người điên cả mà họ cứ considerer dượng 3 tui mới là người điên đây, thế mới chết cho cái trò chơi ú tim này chứ!. Cái ham muốn không vào hang cọp sao bắt được cọp con nó cứ ám ảnh, cho nên…vào một ngày đẹp trời năm nào đó có tiếng hát “rầm rập bước chân “Tá” đi rung chuyển đường phố sài gòn – biên hoà…”. Không biết qúy vị có ai còn nhớ nhà thương điên Biên Hoà vào thuở đó nó nằm ở đâu không nhỉ? Nhớ lờ mờ, hình như nhà thưong và doanh trại nằm lọt thỏm bên cạnh một đồn điền cao su gần quốc lộ thì phải. Vào cổng, trình chứng minh thư cho nhân viên gát cổng sau này gọi là bảo vệ, nhân viên gát cổng chào hỏi lịch sự sau khi xem carte de visite thưa thầy, thầy muốn tìm ai? – Tôi muốn xin được gặp ntth. – Dạ, thầy vui lòng ngồi đợi chút, tôi sẽ gọi điện xin chỉ thị bác sĩ giám đốc. “A lô, a lô, dạ, dạ, em sẽ huớng dẫn ngay vào tư dinh”. Mời thầy cùng đi, bác sĩ bảo em đưa thầy vào thẳng văn phòng trong tư dinh. Quý vị đọc đến cái đoạn này có thông cảm cho người viết thuật lại cả tình tiết, cả tâm trạng này không? Cá nhân tôi lúc ấy, thật lòng rất sợ, sợ lắm chứ, tương tự như trong phim mission impossible, không biết có rắc rối gì sắp xãy ra tiếp theo. Từ cổng gát đi bộ với anh gát cổng vào tư dinh, tôi đã gặp rất nhiều người điên ?, áo quần đủ kiểu, đủ màu, tóc tai bỏ xỏa bồng bềnh trên vai, bay bay trong gió, đàn ông có, đàn bà có, trẻ tuổi có, lớn tuổi cũng có đang chạy nhảy, nô đùa, có người cười, người khóc, người ngồi ủ rũ dưới gốc cây, người đứng hát, người tập võ, chà mấy ông bà tập võ này mà họ chạy lại chào mình mà cứ tưởng mình là một bao cát thì khốn đốn cho mình lắm đây! Để dịu bớt sự lo lắng, và cũng chuẩn bị tư tưởng tự phòng thủ, tôi hỏi người gát cổng “tôi tưởng nhà thương nhốt người bịnh chứ đâu có thả ra tùm lum như vầy sao?” – Dạ không, hôm nay chủ nhật nên những bịnh nhẹ được cho ra ngoài chơi thoải mái, nhưng vẫn có rất nhiều giám thị canh chừng, còn những ai bịnh nặng đâu có cho ra, nhiều khi phải chích thuốc cho họ dịu đau và bớt phá…” Hú hồn. Vào nhà, người gát cổng gõ cửa, ở trong nói vọng ra, bảo cứ vào đi. Hai người vào, người gát cổng xin phép bác sĩ giám đốc trở ra, còn lại … mình ên. Chàng lịch sự cúi đầu chào, chưa nói được câu nào thì bác sĩ nhà thương điên “đốp” ngay ” Có đem theo culotte không?”. Chờ một chút chưa thấy khách đang rét run trả lời, bác sĩ điên giám đốc phán tiếp “lấy đở culotte của anh hai nó mà mặc cũng cà va”. Anh 3 xin được giải thích một chút này cho nó sáng tỏ một tí. “Culotte” tiếng Pháp, có nghĩa là cái quần đùi, quần xà lỏn, mà ông bác sĩ GĐ hỏi mình có đem theo “cái quần xà lỏn” không trong lúc mình muốn xin tìm gặp ntth nghĩa là làm sao? Có ai đi thăm hay đi tìm một người con gái mà đem theo cái quần đùi, hay cái quần xà lỏn bao giờ, mà đem theo để mần chi rứa hè? đúng là cùng nói chuyện với những người điên, nên “tui” run sợ là phải. Hay là ntth có cho biết mình là một vị linh mục cho nên bác sĩ mới hỏi đùa minh là “ có đem theo cái calotte không, cái “calotte đọc gần gần như culotte, cũng là tiếng Pháp có nghĩa là cái nón mũ nho nhỏ tròn lúp xúp ụp trên đầu các vị linh mục hay giám mục. Bác sĩ lại phang tiếp “lấy đở cái quần xà lỏn của anh hai nó mặc cũng được”. Quỷ thần ơi,chết tui nữa rồi lại câu nói của người điên với nhau nữa, vì, mắc mớ chi mà ông bảo tui lại phải lấy đở cái quần đùi của anh hai nó mà mặc cũng được, nghĩa là làm sao? Bộ khi nói chuyện với mấy người điên họ ưa xé áo xé quần của tui hay sao mà sợ tui không có áo quần để mặc vào cho nên phải lấy đở “cái quần đùi” tài sản của anh hai nó mặc để có tí mảnh vải nhỏ xíu…che “thân” mà cuốc chạy về nhà à?! Rắc rối quá lắm rồi đây. cho đáng đời, bỏ cái thói ưa vào hang cọp bắt cọp con điên. Cũng may, vị thần hộ mệnh ntth vừa chạy ra đúng lúc, và bác sĩ vừa đi vào giống như vở diễn của một bi hài kịch lâm ly rùng rợn. Vẫn nụ cười tươi trẻ ấy và có phần đẹp hơn mấy hổm, nàng nói nhanh “em giới thiệu với ba, “cha” dạy kèm em môn triết, mà ba có hỏi anh gì không?” – Triết, trót, cái gì, tôi trà lời, ủa mà ba em đấy hả, ba hỏi có đem theo culotte không? – Bạn anh hai và bạn em đôi khi đến chơi thường thích tắm piscine, mà lại không đem theo quần tắm, cho nên em mới đề nghị lấy quần của anh hai mặc đó mà. – Vậy sao, hèn chi mà làm cho “qua” mất cả hồn, hết cả vía! … Câu chuyện của những người điên, trong cuộc và ngoài cuộc cũng có cái kết khá hậu mà lại rất… điên. Tóm tắt ngắn gọn là sau 75 mấy năm có một nhân viên của bí thư huyện ũy một tỉnh phiá nam, tìm ra được địa chỉ của vị linh mục “ảo” ấy, gặp được Mộng Hồ, nhắn với MH khi đi thăm chồng trong trại cải tạo, cho ntth gửi lời thăm hỏi, và cho biết sẽ ráng giúp đở hết mình nếu mình có nhu cầu. Chồng nói với vợ MH “thôi, để ý làm chi câu chuyện điên với những người điên cho mệt, hãy ráng về nuôi con cho chúng lớn lên, làm người”. Viết để tặng qúy nơi nhận đọc cho vui nhân ngày July 4th. Lễ Độc lập Hoa kỳ vào ngày 4 tháng 7 chắc chắn sẽ có rất nhiều pháo bông, mà sao mình cứ tuởng tượng như là ngày lễ 14 Juillet có những người không hay chưa điên đang ầm ầm phá ngục Bastille… Anh BaHồ Ngoc Cẩn Oceanside • sở dỉ “ntth” trong truyện không viết hoa, vì trong cây bút máy có ghi rõ “ nguyênthi thúyh.. – nhà thương điện biên hòa” đều không viết khắc chữ hoa. biên tập Tưchoicaubacang
Trang chủ Sức khỏe Mong ước trường sinh bất lão của con người đã có từ xa xưa, trong sách y học nổi tiếng có từ 2000 năm trước cũng ghi lại những điều có thể giúp con người sống thọ hơn. Người xưa có một phương pháp giữ gìn sức khỏe bí mật, có thể kéo dài tuổi thọ mà không tốn tiền hay phiền phức. Trong sách Hoàng đế nội kinh - một tài liệu y học cổ của Trung Quốc, được coi là nguồn gốc giáo lý cơ bản của nền y học cổ truyền Trung Quốc trong hơn hai thiên niên kỷ đã ghi chép lại những bí quyết để có thể sống tới 100 tuổi gồm 3 nhiều, 3 ít và 3 không. 3 nhiều 1. Vận động nhiều Cuộc sống nằm trong sự chuyển động, chỉ bằng cách di chuyển, bạn mới có thể khỏe mạnh. Sách Hoàng đế Nội kinh viết “Khí không thể không vận động, nó giống như dòng nước, như mặt trời và mặt trăng không ngừng di chuyển. Để lưu thông khí huyết của cơ thể con người, không thể tách rời việc tập thể dục". Tập thể dục đúng cách có thể làm cho khí và máu lưu thông và giữ cho cơ thể luôn trẻ trung. 2. Ngủ nhiều Người xưa rất chú trọng đến việc ngủ để giữ gìn sức khỏe. Có 2 khung giờ ngủ quan trọng trong ngày đó là từ 11 giờ trưa đến 1 giờ chiều và từ 11 giờ đêm đến 1 giờ sáng. Y học Trung Quốc tin rằng đây là thời điểm Âm và Dương thay thế. Sách Hoàng đế Nội kinh viết "Dương hao thì nằm, âm hao thì ngủ” ý chỉ nửa đêm không ngủ thì hại âm, trưa không ngủ hại dương. Khi cơ thể thiếu âm dễ buồn ngủ mà thiếu dương thì dễ mất ngủ. Do đó, buổi trưa nên chợp mắt một chút, đêm nên ngủ đủ giấc để bảo vệ sức khỏe, kéo dài tuổi thọ. 3. Ăn nhiều rau và uống nhiều nước Rau nhiều chất xơ, có thể ngăn ngừa táo bón và tống độc tố ra ngoài. Uống nước giúp loại bỏ hiệu quả chất thải trao đổi chất tích tụ trong cơ thể và giảm gánh nặng cho cơ thể. 3 ít 1. Ăn ít Sách Hoàng đế Nội kinh viết "Nếu ăn nhiều gấp đôi sẽ đau bụng". Y học cổ truyền Trung Quốc tin rằng dạ dày quản lý việc tích trữ và lá lách điều chỉnh sự vận động và biến đổi. Ăn no quá hại tỳ, đói quá hại dạ dày. Tỳ vị bất hòa dễ dẫn đến các bệnh khác. Do đó, chế độ ăn uống cần cân băng và đa dạng, nên ăn ít đồ cay và dầu mỡ, ăn nhiều rau xanh và ngũ cốc nguyên hạt. 2. Ít ham muốn hơn Trong cuốn sách y học có tuổi thọ 2000 năm viết "Sống ít ham muốn, cho nên có thể sống đến trăm tuổi". Con người càng ít ham muốn, cơ thể càng thư thái, muốn sống trường thọ, nên cởi mở đầu có, tránh đi vào ngõ cụt. Nếu có thể giảm bớt những ham muốn ích kỷ, thì có thể giảm bớt những gánh nặng tinh thần không cần thiết, và con người có thể đạt được mục đích trường thọ. 3. Suy nghĩ ít hơn Trong sách Hoàng đế Nội kinh có viết "Không suy nghĩ nhiều ắt sẽ hạnh phúc, biết hài lòng với bản thân là công đức của mỗi người. Thân thể không yếu, tinh thần không tán loạn, có thể sống lâu trăm tuổi". Nếu suy nghĩ quá nhiều, rất dễ nổi giận, khí trong cơ thể cũng bị tích tụ không thể hoạt động bình thường. Y học Trung Quốc gọi đó là "suy nghĩ khiến khí trì trệ". Nó cũng có thể gây ra tình trạng lão hóa sớm não bộ, ảnh hưởng đến trí nhớ và khả năng phản ứng. Suy nghĩ ít hơn là vũ khí kỳ diệu của sức khỏe và tuổi thọ. 3 không 1. Không sợ hãi, lo lắng Phương pháp bảo tồn sức khỏe trong y học cổ truyền Trung Quốc chú trọng dưỡng tâm và điều hòa tâm trí. Tâm yên thì các hoạt động sinh lý trong cơ thể con người mới có thể vận hành bình thường một cách tự nhiên. Làm sao bạn có thể sống lâu nếu bạn luôn lo lắng và sống trong sợ hãi suốt ngày? Cái gọi là tâm an là niềm vui trong tâm và tiếng cười trong giọng nói. Tâm trạng vui vẻ và tiếng cười hạnh phúc tốt hơn nhiều so với tất cả các sản phẩm chăm sóc da trên thế giới. 2. Không mệt mỏi Làm việc điều độ và không để cơ thể cảm thấy mệt mỏi mới là cách tốt để bảo vệ sức khỏe. Cái gì nhiều quá cũng không tốt, làm việc quá sức có thể gây ra tổn thất cho cơ thể. Cách giữ gìn sức khỏe tốt nhất nên không để bản thân nhàn rỗi nhưng cũng không quá mệt mỏi, mọi thứ nên vừa phải. Dù đã 56 tuổi nhưng nhiếp ảnh gia nổi tiếng người Singapore vẫn có vẻ ngoài trẻ trung đến không khỏe Theo MINH MINH Dịch từ Aboluawang Tin liên quan Người nhóm máu O dễ sống lâu nhưng có 4 yếu điểm cần thận trọng, điều chỉnh ngay để cứu chính mình Nhóm máu O là nhóm máu khá phổ biến và được đánh giá là nhóm máu có khả năng sống lâu hơn nhưng có 1 số bất lợi ở người thuộc nhóm máu này... Cụ ông 92 tuổi vẫn minh mẫn, nghe nhìn tốt, cơ thể khỏe mạnh, mỗi ngày đều ăn món "bổ thận cường não" này Con người có sinh, lão, bệnh, tử, đây là quy luật tự nhiên. Não bộ của chúng ta cũng vậy, khoảng 22 tuổi não bộ của con người đạt đến đỉnh... Một kiểu ngồi giúp tăng tuổi thọ, giảm bệnh tật, người Việt xưa hay làm nhưng ngày càng bỏ cách ngồi này Ngồi thì hại, đứng và đi lại mới tốt? Điều này không hẳn đúng. Nếu biết cách ngồi, bạn có thể giúp ích rất nhiều cho cơ thể và tuổi thọ của... Tin bài cùng chủ đề Sống thọ Sách y học có giá trị vượt 2000 năm Muốn sống thọ phải nhớ 3 nhiều, 3 ít và 3 không Mong ước trường sinh bất lão của con người đã có từ xa xưa, trong sách y học nổi tiếng có từ 2000 năm trước cũng ghi lại những điều có thể giúp con người sống thọ hơn. Cụ ông 92 tuổi vẫn minh mẫn, nghe nhìn tốt, cơ thể khỏe mạnh, mỗi ngày đều ăn món "bổ thận cường... 5 bí mật lưu giữ xuân sắc của siêu mẫu, 70 tuổi vẫn có làn da căng mịn, sức khỏe chẳng kém thanh... Ngôi làng sống thọ nhất thế giới chia sẻ bí quyết trường sinh, điều số 1 là uống rượu Bác sĩ chỉ ra 9 đặc điểm của người trường thọ, phụ nữ có điều này còn rất thông minh Bậc thầy y học cổ truyền Trung Quốc sống tới 103 tuổi Sáng tối đều chải đầu, đặc biệt luôn ăn gừng...
Vietnamese[edit] Etymology[edit] Sino-Vietnamese word from 男女授受不親 Pronunciation[edit] Hà Nội IPAkey [naːm˧˧ nɨ˦ˀ˥ tʰu˧˨ʔ tʰu˧˨ʔ ʔɓət̚˧˦ tʰən˧˧] Huế IPAkey [naːm˧˧ nɨ˧˨ tʰʊw˨˩ʔ tʰʊw˨˩ʔ ʔɓək̚˦˧˥ tʰəŋ˧˧] Hồ Chí Minh City IPAkey [naːm˧˧ nɨ˨˩˦ tʰʊw˨˩˨ tʰʊw˨˩˨ ʔɓək̚˦˥ tʰəŋ˧˧] Phrase[edit] nam nữ thụ thụ bất thân Confucianism appropriately, unless related by blood or marriage, men and women should not hand things to each other directly usually humorous appropriately, unless related by blood or marriage, men and women should avoid physical contact 2009, Vũ Thuợng, "Nắm tay và hơn thế nữa Holding Hands and Even More" Tuổi Trẻ Youth Online Ở thời buổi này mà còn bảo “nam nữ thụ thụ bất thân” thì còn xưa hơn Diễm. Vì con trai con gái tuổi teen bây giờ đã coi những tiếp xúc nam nữ là gì đó rất đương nhiên. In this day and age, to instruct “men and women to avoid physical contact” is even further bygone than Diễm [of Bygone Days]. For teenaged boys and girls nowadays have considered physical contacts between men and women to be something very natural.
nam nữ thọ thọ bất thân