mũi cà mau xuân diệu

Đó là mũi thuyền của chúng ta - Mũi Cà Mau Những con sông rộng hơn một nghìn mét Nhân đôi màu xanh của rừng ngập mặn Thân cây cao, rễ cao bằng chính mình Thoải mái ngàn tay ôm lấy đất nước! Đất nước của tôi giống như một con tàu Đó là mũi thuyền của chúng ta - Mũi Cà Mau " (Mũi Cà Mau - Xuân Diệu, 10 - 1960) 1. 2.Đọc và trả lời câu hỏi bên dưới: "Mũi Cà Mau: mầm đất tươi non … 3.Bộ đề Mũi Cà Mau mầm đất tươi non đọc hiểu hay nhất - Ngữ Văn 12; 4.Mũi Cà Mau mầm đất tươi non đọc hiểu - Jetstartour.vn; 5.I. ĐỌC HIỂU (3 điểm) Mũi Cà Mau: mầm đất tươi non Mấy trăm; 6 Mũi Cà Mau mầm đất tươi non đọc hiểu - Đề số 2. Đứng lại; và chân người bước đến. Mũi thuyền ta đó - mũi Cà Mau. Những dòng sông rộng hơn ngàn thước. Trùng điệp một màu xanh lá đước. Trổ xuống nghìn tay, ôm đất nước! Mũi thuyền ta đó - mũi Cà Mau. Câu 1 Vay Tiền Online Cấp Tốc 24 24. Xuân Diệu sáng tác bài thơ Mũi Cà Mau tháng 10 năm 1960, nằm trong tập Mũi Cà Mau- Cầm tay xuất bản năm 1962. Bài thơ tìm cảm hứng trong cuộc đấu tranh thống nhất tổ quốc. Tác giả đã viết về Mũi Cà Mau, miền đất cuối cùng của miền Nam, cũng là nơi xa xôi nhất của Tổ quốc. Khác với những vùng ven biển miền Trung khô cằn, “đất mặn đồng chua, cày lên sỏi đá” , Cà Mau được thiên nhiên ưu đãi cho một hệ thống sông ngòi dày đặt… Và cũng nhờ thế mà lượng phù sa của song đã bồi đắp cho mảnh đất này trở nên màu mỡ, trù phú vô cùng. Tác giả đã mượn một hình ảnh hết sức đặc trưng để nói về Cà Mau. Đó là cây đuớc! Ở Cà Mau thì đước nhiều vô kể…Chúng có một sức sống mãnh liệt nên dù mọc trên đất phèn hay đất mặn cũng có thể tồn tại và phát triển được. Cây đước quen thuộc và bình dị ấy, lại có them chút thô kệch với “rễ ngang mình” đã được Xuân Diệu đem vào thơ… Làm cho thi vị vô cùng! Hình ảnh rừng đước xanh thẳm trùng điệp với bộ rễ mọc từ thân rũ loà xoà xuống đất đã trở nên thật đẹp, thật sinh động! Những nhánh rễ đã được tác giả nhân hoá thành “nghìn tay” trổ xuống để “ôm đất nước” … Đây thật sự là một hình ảnh thơ độc đáo và giàu sức gợi. Xuân Diệu đã thổi chính tình cảm của mình vào cho cây đước, làm đước cũng thành ra yêu quê hương, yêu xứ sở như tác giả. Xem Thêm Nguồn Bài thơ Bài Mở Đầu Xuân Diệu, tác giả viết về một lần về Cà Mau. Trong bài thơ, tác giả đã miêu tả chi tiết khi bắt đầu đặt chân đến Cà Mau, không quên nhắc đến địa danh nổi tiếng cầu Hiền Lương bắt qua Sông Bến Hải ở vĩ tuyến 17 được chọn làm ranh giới chia Việt Nam. Tác giả đã gửi những lời chào thân thương đến miền Nam yêu dấu. Bài Mở Đầu Xuân Diệu Tôi qua cầu Hiền Lương bằng tình thương nỗi nhớ Tôi về Miền Nam ngọn lửa muộn cửa đang bừng. Ruột tôi đòi đoạn đứt đã trăm lần Ruột tôi nối lại trăm lần đặng mà tranh đấu. Chào Miền Nam sớm mai nay! chào đất liền yêu dấu! chào máu ta thắm đỏ! chào cây dừa trước ngõ, ngọn cỏ sau vườn, Con kính chào ba má hình ảnh quê hương, Chào một vạn lần, hôn một triệu lần Miền Nam anh dũng! Lời chào sớm ngày 1-1-1961 Bài thơ như một lời chào của tác giả dành cho miền Nam thân thương, khi lần đầu tiên bước đến miền Nam. Bạn có cảm nhận gì về bài thơ này, để lại đóng góp của bạn ngay bên dưới đây nhé. Các Bạn Đang Xem Bài Viết Bài Thơ “Bài Mở Đầu” Xuân Diệu – Ngô Xuân Diệu Của Tác Giả Xuân Diệu Trong Tập Mũi Cà Mau 1962 Tại Blog Truy Cập Blog Thường Xuyên Để Xem Nhiều Bài Viết Mới Hàng Ngày Nhé! Đây là Blog chia sẻ miễn phí. Bạn được toàn quyền trích dẫn và sử dụng lại nhưng không được chỉnh sửa hoặc thay đổi nội dung bài viết. Hãy thể hiện mình là người có văn hóa bằng cách dẫn nguồn để tôn trọng tác giả. Chúc các bạn vui vẻ! Facebook - Twitter Reader Interactions Bài thơ Mũi Cà Mau Xuân Diệu, tác giả viết về Mũi Cà Mau đầu thuyền của đất nước. Trong bài thơ, tác giả đã ca ngợi Mũi Cà Mau như phù sa vạn dặm, đất nước như một con tàu và có mũi Cà Mau. Trong bài thơ, tác giả có câu thơ rất hay “Đôi bên Bến Hải, nước non nhà, Đâu cũng là Nam, đâu cũng Bắc!”, qua hai câu thơ tác giả muốn nói nơi đâu cũng là nhà. Mũi Cà Mau Xuân Diệu Mũi Cà Mau mầm đất tươi non Mấy trăm đời lấn luôn ra biển; Phù sa vạn dặm tới đây tuôn, Đứng lại; và chân người bước đến. Tổ quốc tôi như một con tàu, Mũi thuyền ta đó – mũi Cà Mau. Những dòng sông rộng hơn ngàn thước. Trùng điệp một màu xanh lá đước. Đước thân cao vút, rễ ngang mình Trổ xuống nghìn tay, ôm đất nước! Tổ quốc tôi như một con tàu, Mũi thuyền ta đó – mũi Cà Mau. Lạ thay tình với đất quê hương, Chưa thấy, chưa thăm mà đã nhớ. Ai hay mỏm đất mấy năm trường Đêm ngủ hồn tôi bay tới đó. Đầu sao cháy bỏng, ruột sao đau, Vết thương lòng – ở mũi Cà Mau. Nơi xa nhất là nơi gần nhất Mũi Cà Mau, mũi Cà Mau trước mắt! Đôi bên Bến Hải, nước non nhà Đâu cũng là Nam, đâu cũng Bắc! Nắng mưa có thể đổi trăm màu, Lòng không rời hướng mũi Cà Mau. Ở đầu sóng gió, mỏm non sông Như ngực anh hùng Lý Tử Trọng. Cao hơn sóng gió một Thành Đồng, Đây chốn đi về, nơi ước vọng. Tổ quốc tôi như một con tàu, Đêm ngày tôi nhớ mũi Cà Mau. Như dòng máu khoẻ thắm đầu tay, Như ở đầu cây dòng nhựa trút, Như sức cung dồn ở mũi tên, Như sức bút ở đầu ngọn bút Tổ quốc tôi như một con tàu, Mũi thuyền xé sóng – Mũi Cà Mau. 10-1960 Đoạn thơ cuối, tác giả có miêu tả mũi Cà mau như dòng máu khỏe thắm đầu tay, như ở đầy cây dòng nhựa trút, như sức cung dồn ở mũi tên, như sức bút ở đầu ngọn bút. Bạn có cảm nhận gì về bài thơ này, để lại đóng góp của bạn ngay bên dưới đây nhé.

mũi cà mau xuân diệu